Abbott-Smith Manual Greek Lexicon
καυχάομαι (G2744)
37 καυχάομαι , -ῶμαι , [in LXX for הלל hith., etc.;] to boast or glory (in LXX, of joyous exultation, and so in the NT quotations, infr.; cf. DB , ii, 790 b ; Hort on Ja 1:9 ): absol., I Co 1:31 (LXX) I Co 4:7 13:3 , II Co 10:13 , 17 (LXX) 11:16 , 18 12:1 , 6 , Eph 2:9 , Ja 4:16 ; c. acc. rei, II Co 9:2 11:30 ; seq. ἐν (LXX), Ro 2:23 5:3 , I Co 3:21 , II Co 5:12 10:15 11:12 12:5 , 9 , Ga 6:13 , 14 , Ja 1:9 ; ἐν ( τ. ) θεῷ , Ro 2:17 5:11 ; ἐν κυρίῳ , I Co 1:31 (LXX) , II Co 10:17 (LXX) ; ἐν Χ. Ἰησοῦ , Phl 3:3 ; seq. ἐπί c. dat., Ro 5:2 ; περί , c. gen., II Co 10:8 ; εἰς , II Co 10:16 ; ὑπέρ , c. gen. pers., II Co 7:14 12:5 ; ἐνώπιον τ. θεοῦ , I Co 1:29 (cf. ἐν , κατα-καυχάομαι ).†
G. Abbott-Smith, A Manual Greek Lexicon of the New Testament (1922) — public domain